BÀI VIẾT PHỔ BIẾN
print this page
BÀI MỚI NHẤT
Showing posts with label bài viết hay. Show all posts
Showing posts with label bài viết hay. Show all posts

NHỮNG CHUYỆN THẬT NGẮN NHƯNG GỢI NHIỀU SUY TƯ


Chung Riêng - Nga Miên


Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chungtrường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mãi chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên… 


Uống chung một ly rượi mừng, chụp chung tấm ảnh... cuối cùng khi anh là chú rễ còn em chỉ là khách mời. Từ nay, hai đứa sẽ không còn có gì chung nữa, anh giờ là riêng của người ta…  
Bàn tay

Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại.

Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai. 

Tự trách, mấy lâu mình quá vô tình. 

Vòng cẩm thạch  - Jang My 

 
Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ tìm cách từ chối, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường… Đến khi tay mẹ đen sạm, mẹ vẫn chưa một lần được đeo. 

Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía, cười: 
-Mẹ già rồi, tay run lắm, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui. 
Chị em không ai bảo ai, nước mắt rưng rưng. 

Ngậm ngùi 
 
Ba mất nửa năm, má dẫn hai con nhỏ về quê. Xin được mảnh đất hoang, cùng mần cỏ, dọn nền, lối xóm lạ hoắc tới tiếp dựng mái lá ở tạm. Tối, má gói bánh – nấu. Sáng, nhỏ út bưng bán. Má mượn xuồng đi chợ, áo thâm kim, nón lá rách.
Anh Hai ở Sài Gòn, thành đạt, giàu. Hôm về quê, anh đi dọc bờ sông, má thấy, bơi xuồng riếttheo, goi tên con hụt hưởi. Anh ngoái nhìn rồi quay mặt đi tiếp. Má tủi, gạt dầm, cúi mặt khóc.Nước mắt má làm xuồng quay ngang!
 
  
Tết   Phạm Thiên Phú 
 
Ngồi một mình trong căn phòng chung cư ở tầng 15, anh đón Tết một cách lặng lẽ. Ở nơi này vẫn có bánh chưng, bánh tét, vẫn có pháo, có hoa nhưng hình như vẫn thiếu một thứ gì đó.
Đã 35 cái Tết tha hương nhưng hình như trong anh vẫn còn tìm kiếm, dẫu rằng sự tìm kiếm đó ngày càng nhạt nhòa theo năm tháng. Phải chăng ‘thứ ấy’ là hương vị Tết quê nhà?
“Phải đi ngủ sớm thôi” Anh tắt đèn tự nhủ, “Mai còn phải đi làm…”
 
  
Lương tâm  -  TrầĐình Ba 
 
Con ốm, nhập viện. Làm thủ tục, bác sĩ mặt lạnh tanh. Biết ý, tay mẹ run run dúi trăm nghìn vào túi “lương y”… Bác sĩ thân mật: “Nằm giường này cháu, đừng lo có bác!”. Biết đâu mẹ đang xỉu dần vì bán máu cho con. Lương tâm? 
  
Xứ lạ quê người - Trần Ninh Bình 
 
Qua xứ người được vài năm thì ông anh họ của tôi bắt đầu gởi tiền về, giục các con lo học tiếng Anh và vi tính đẻ mai mốt qua đó có thể dễ dàng kiếm việc làm. 
Hôm vừa rồi, anh gọi điện về thăm gia đình chúng tôi, tôi hỏi anh có địa chỉ eMail chưa để tiện liên lạc, giọng anh chùng hẳn xuống: ” Suốt ngày hết rửa bát lại dọn bàn trong quán, anh có thì giờ đâu mà biết đến những thứ hiện đại đó hả em?! “. 
  
Nghĩa tình  - Nguyễn Quang Lâm 

 
Bố bị tai biến mạch máu não, nằm liệt giường. Em phải xin nghỉ việc để về nhà phụ mẹ chăm sóc bố. Hơn năm sau, bố mất. Em lại phải đi làm xa kiếm tiền gởi về cho mẹ trả nợ nần, thuốc men. Mãi bươn chải vì chén cơm manh áo, hơn ba mươi tuổi vẫn chưa lập gia đình.
Anh hai giục mẹ bán nhà ra ở với ảnh, có dâu có cháu cho vui tuổi già.
 
Ngày về căn nhà ngày xưa đã đổi chủ, em chỉ còn biết khóc. 
  
  
Bóng nắng, bóng râm

Con đê dài hun hút như cuộc đời. Ngày về thăm ngoại, trời chợt nắng, chợt râm. Mẹ bảo:

- Nhà ngoại ở cuối con đê.

Trên đê chỉ có mẹ, có con

Lúc nắng, mẹ kéo tay con:

- Đi nhanh lên, kẻo nắng vỡ đầu ra.

Con cố.

Lúc râm, con đi chậm, mẹ mắng:

- Đang lúc mát trời, nhanh lên, kẻo nắng bây giờ.

Con ngỡ ngàng: sao nắng, râm đều phải vội ?

Trời vẫn nắng, vẫn râm...

...Mộ mẹ cỏ xanh, con mới hiểu: đời, lúc nào cũng phải nhanh lên.

Câu Hỏi 
Nguyễn Hoài Thanh 

Ngày đầu tiên cô phụ trách một lớp học tình thương đa phần là những trẻ lang thang không nhà cửa.
Cuối buổi học.
- Cô ơi. Dạy tụi con hát đi cô.
- Hát đi cô.
Còn mười phút. Nhìn những cái miệng tròn vo và những đôi mắt chờ đợi, cô dạy cho tụi trẻ bài "Đi học về".
- Hát theo cô nè... Đi học về là đi học về. Con vào nhà con chào ba mẹ. Ba mẹ khen...
Phía cuối lớp có tiếng xì xào:
- Tao không có ba mẹ thì chào ai?
- ...
Cô chợt rùng mình, nghe mắt cay cay. 


Ba Và Mẹ 
 Mai 

Mẹ xuất thân gia đình trí thức nghèo, yêu thích thơ, văn. Ba tuy cũng được học nhưng là con nhà nông “chánh hiệu”.
Mẹ sâu sắc, tinh tế. Ba chất phác, hiền hòa.
Mỗi khi ba mẹ đấu lý, chị em nó thường ủng hộ mẹ, phản đối ba. Mẹ luôn đúng và thắng.
Hôm ba bệnh nặng, cả nhà lo lắng vào ra bệnh viện.
Tối ba nói sảng điều gì đó không ai hiểu. Nhưng lần đầu tiên nó nghe mẹ nói “Đúng! Ông nói đúng…” Quay đi, mẹ sụt sùi. Nó thút thít khóc.
 
  
Tình Đầu 

Hứa Vĩnh Lộc 

Về quê, lần nào cũng vậy, hễ chạy qua ngã ba An Lạc là tôi cho xe chạy chậm hẳn lại, mắt nhìn vào ngôi nhà khuất sau vườn lá. Một lần, đứa con trai mười tuổi của tôi hỏi:
- Ba tìm gì vậy?
- Tìm tuổi thơ của ba.
- Chưa tới nhà nội mà?
- Ba tìm thời học sinh.
- Nội nói, lớn ba học ở Sài Gòn mà?
- À, ba tìm người... ba thương.
- Ủa, không phải ba thương mẹ sao?
- Ừ, thì cũng ... thương.
- Ba nói nghe lộn xộn quá. Con không biết gì cả.
- Ba cũng không biết.
Chỉ có Hồng Hạ biết. Mà Hạ thì hai mươi năm rồi tôi không gặp.


Bão 
Nga Miên 

Sống miền duyên hải, công việc của anh gắn liền với tàu, với biển, với những chuyến khơi xa.Anh đi suốt, về nhà chẳng được bao ngày đã tiếp tục ra khơi. Mỗi lần anh đi chị lại lo. Radio, tivi báo bão. Đêm chị ngủ chẳng yên, sợ bão sẽ cuốn anh ra khỏi đời chị.
Cuộc sống khá hơn, anh không đi biển nữa mà kinh doanh trên bờ. Anh đi sớm về trễ, có đêm vắng nhà, bảo vì công việc làm ăn. Nhưng nghe đâu...
Không phải bão, anh vẫn bị cuốn xa dần. Sóng gió, bão trong lòng chị.


Khóc 
Bùi Phương Mai 

Vừa sinh ra đã vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề khóc thêm lần nào nữa.
Năm 20 tuổi, qua nhiều khó khăn anh tìm được mẹ, nhưng vì danh giá gia đình và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà đành chối bỏ con. Anh ngạo nghễ ra đi, không rơi một giọt lệ.
Hôm nay 40 tuổi, đọc tin mẹ đăng báo tìm con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc, anh nói:
- Tội nghiệp mẹ, 40 năm qua chắc mẹ còn khổ tâm hơn anh.

 Đánh Đổi - Song Vũ 

Chị yêu anh vì vẻ lãng mạn và coi thường vật chật.
 Chị xa anh cũng vì lẽ đó. Nhân chứng của cuộc tình là chiếc xe đạp, nó chở đầy kỷ niệm của một thời yêu nhau.

Mười năm xa cách, anh lao vào cuộc mưu sinh và có một gia sản ít ai bằng.

Tình cờ anh gặp chị tại nhà, nhìn thấy chiếc xe đạp ngày xưa, chị hỏi: anh còn giữ nó? Anh nghẹn ngào: anh làm ra những thứ này mong đánh đổi những gì anh có trên chiếc xe đạp ngày xưa.  

  
Mẹ tôi -Nguyễn Thánh Ngã 

Mẹ sinh tôi giữa ruộng bùn vì lúc có mang tôi cũng là lúc gia đình lâm vào túng quẫn, mẹ đi cấy thuê lặn lội đồng sâu nước độc nên sinh tôi thiếu tháng.
 Tôi ốm đau èo uột. Mẹ thường cõng tôi qua sông đến nhà thầy thuốc. Tôi khỏe. Nhưng mẹ phải còng lưng ba năm trời để trả nợ.
Lớn lên tôi định bỏ học đi làm sớm. Mẹ quyết nhịn ăn bắt tôi đến trường. Mẹ là tấm gương soi suốt đời tôi.
Túi khoai thối- unknown 

Thử hình dung những cơn giận dữ của ta như những củ khoai, mỗi lần giận là bỏ vào túi một củ, ngày càng nhiều và chúng dần thối đi. Nếu không biết bỏ qua lỗi lầm của người khác, cứ giận họ mãi thì với ta chẳng lợi ích gì, họ cũng chẳng vì ta giận họ mà mập hay ốm đi, còn ta khác nào phải mang theo túi khoai vừa thối vừa nặng. Nếu biết bỏ qua, ta sẽ có nhiều bạn, không còn phiền lòng vì túi khoai thối ấy.
0 nhận xét

BÀI HỌC THÀNH BẠI TỪ HƯƠU CAO CỔ

        



       Mỗi lần một chú hươu con ra đời đều là một bài học. Khi sinh con, hươu mẹ không nằm mà lại đứng, như vậy hươu con chào đời bằng một cú rơi hơn 3m xuống đất và nằm ngay dưới đó. Sau vài phút, hươu mẹ làm một việc hết sức kỳ lạ, đó là đá vào người con mình cho đến khi nào nó chịu đứng dậy mới thôi. Khi hươu con mỏi chân và nằm, hươu mẹ lại thúc chú đứng lên. Cho đến khi thực sự đúng được, hươu mẹ lại đẩy chú ngã xuống để hươu con phải nỗ lực tự mình đứng dậy trên đôi chân còn non nớt.

       Điều này nghe có vẻ lạ với chúng ta, nhưng lại thực sự cần thiết cho hươu con bởi chúng phải tự đứng được để có thể tồn tại với bầy đàn, nếu không sẽ bị trơ trọi với cuộc đời và trở thành miếng mồi ngon cho thú dữ.

       Con người chúng ta cũng vậy, thật dễ nản chí khi mọi việc đều trở nên tồi tệ. Nhưng cho dù đang phải đối mặt với nhiều gian khổ thì ta vẫn phải giữ vững niềm tin. Hãy ghi nhớ rằng mỗi khi ta phải đối mặt với nghịch cảnh, trong ta luôn có một sức mạnh tiềm ẩn.

       Đừng bao giờ để thất bại quật ngã mà hãy để nó trở thành "thầy" của chúng ta. Đây chính là bí quyết để thành công. Người ta không thua khi bị đánh bại mà chỉ thua khi đầu hàng. "Tôi không bao giờ nản chí vì đối với tôi mỗi một nỗ lực không thành công là một bước tiến bộ"

      Hỡi anh em, hãy coi sự thử thách trăm bề thoạt đến cho anh em như là điều vui mừng trọn vẹn, 3 vì biết rằng sự thử thách đức tin anh em sanh ra sự nhịn nhục. 4 Nhưng sự nhịn nhục phải làm trọn việc nó, hầu cho chính mình anh em cũng trọn lành toàn vẹn, không thiếu thốn chút nào. Gia-cơ 1: 2,3

Sưu tầm Internet
    

0 nhận xét

Tại sao anh lại yêu em?

Một cô gái hỏi bạn trai của mình:

- Tại sao anh yêu em?

- Sao em lại hỏi như thế, làm sao anh tìm được lý do chứ! – Chàng trai trả lời.

- Không có lí do gì tức là anh không yêu em!

- Em không thể suy diễn như vậy được.

- Nhưng bạn trai của bạn em luôn nói cho cô ấy biết những lí do mà anh ta yêu cô ấy.

- Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, vì em lạc quan. Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác.

Cô gái cảm thấy rất hài lòng.

Vài tuần sau, cô gái gặp một tai nạn khủng khiếp nhưng thật may, cô ấy vẫn còn sống. Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh vì cảm thấy mình vô dụng.
Vài ngày sau khi bình phục, cô gái nhận được một lá thư từ bạn trai của mình:

“Chào em yêu!

Anh yêu em vì em xinh đẹp. Thế thì với vết sẹo trên mặt bây giờ anh không thể yêu em được nữa. Anh yêu em vì em giỏi giang nhưng bây giờ em có làm được việc gì đâu. vậy thì anh không thể yêu em được.

Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn. Đây không phải là lí do giúp anh yêu em.

Anh yêu em vì nụ cười của em nhưng cả tháng nay rồi anh chẳng thấy em cười. Anh có nên yêu em nữa không?

Anh yêu em vì em lạc quan. Bây giờ anh không yêu em nữa vì lúc nào em cũng nhăn nhó, than vãn.

Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác nhưng giờ đây mọi người lại phải quan tâm đến em qua nhiều.

Anh không nên yêu em nữa.

Đấy, em chẳng có gì khiến anh phải yêu em vậy mà anh vẫn yêu em. Em có cần một lí do nào nữa không, em yêu?”

Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không cần biết một lý do nào nữa.

Còn bạn, bạn có bao giờ hỏi những người thân của bạn lí do vì sao họ yêu bạn không?


Tình yêu đôi khi không nhất thiết phải cần một lý do. 

0 nhận xét

Kế Hoạch Của Satan Dành Cho Người Bận Rộn

                                               Bạn có bận rộn lắm không?

Sa-tan mở một hội nghị thế giới. Nó khai mạc bằng cách ngỏ lời với đám ác thần đang vây quanh xúm xít đông đảo. Nó bảo: “Chúng ta không thể nào ngăn cản bọn Cơ-đốc nhân đi Nhà Thờ.

      Chúng ta không thể ngăn cản bọn họ đọc Kinh Thánh và biết được chân lý. Chúng ta cũng không thể ngăn cản chúng tạo ra một mối tương quan thân mật với Chúa Giê-xu… Nhưng nếu họ liên lạc được với Chúa Giê-xu, quyền lực của chúng ta đối với họ sẽ tiêu tan!







     Vì vậy, hãy cứ để cho bọn họ đi Nhà Thờ, để cho bọn họ giữ nếp sống riêng, nhưng chúng ta nhất quyết phải cướp lấy hết thì giờ của chúng, để chúng không thể có được mối tương quan thân mật với Chúa Giê-xu.

     Đấy là điều ta muốn các ngươi làm, hỡi các ác thần đáng kinh tởm của ta! Hãy làm cho bọn họ xao nhãng việc tiếp xúc với Chúa Giê-xu chúng và không tài nào giữ được mối liên lạc ấy suốt cả ngày!”.

     Đám ác thần nhao nhao lên: “Vậy chúng tôi phải hành động thế nào để làm được như thế?” Sa-tan liền trả lời một cách thâm hiểm: “Hãy làm cho bọn họ bận rộn với những điều không thiết yếu trong cuộc đời và tạo ra thật nhiều chương trình để cho đầu óc họ không rảnh rỗi. Hãy xúi dục họ tiêu xài, tiêu xài, tiêu xài rồi kiếm tiền, kiếm tiền, kiếm tiền… Hãy thuyết phục các bà vợ đi làm nhiều giờ và các ông chồng đi làm 6, 7 ngày mỗi tuần, từ 10 đến 12 giờ mỗi ngày, để họ có thể thoải mái sống cái cuộc sống trống rỗng của họ. Hãy ngăn cản họ dành thì giờ cho con cái…”

    “Khi vợ chồng con cái ly tán thì chẳng bao lâu gia đình sẽ bị công việc gây áp lực ! Hãy kích thích tâm trí họ tối đa, để họ không còn có thể nghe ra tiếng nói êm dịu, nhỏ nhẹ kia…”

     “Hãy khuyến khích họ mở máy radio hoặc cassette khi họ lái xe đi làm. Hãy để cho ti-vi, đĩa hình, đĩa nhạc và máy vi tính chạy suốt cả ngày trong nhà. Và làm sao cho các cửa tiệm và nhà hàng liên tục trổi lên những bản nhạc xa rời Kinh Thánh. Điều này sẽ làm cho đầu óc họ bận rộn và cắt đứt được hoàn toàn mối liên lạc với Chúa Giê-xu…

     “Hãy đặt trên bàn ăn sáng, tất cả các tạp chí và nhật báo. Hãy chất đầy đầu họ với tin tức 24 giờ một ngày. Hãy làm ngập những giờ phút lái xe của họ với các bản quảng cáo. Hãy đổ tràn vào hộp thư họ những bức thư tào lao, những giấy đặt hàng, bản cá cược, và mọi loại thư khuyến mãi tiếp thị các loại sản phẩm và các dịch vụ miễn phí, cùng với những niềm hy vọng hão…


     “Hãy đặt các người mẫu mảnh mai và xinh đẹp trên bìa những tạp chí để cho các ông chồng tin rằng sắc đẹp ngoại hình là điều quan trọng, và họ sẽ chán ngấy bà vợ của mình. A ha ! Điều này sẽ làm cho các gia đình tan vỡ thật nhanh chóng !

     “Ngay cả trong các cuộc giải trí của họ, hãy biến chúng thành quá đà. Hãy làm cho họ đi nghỉ cuối tuần về mà mệt nhừ, bất an, và không sẵn sàng bắt đầu một tuần làm việc mới…

     “Đừng để họ đến với thiên nhiên để nhìn ngắm các kỳ quan của Chúa. Hãy đưa họ đến các công viên giải trí, các sòng bạc, các hoạt động thể thao, các nơi hòa nhạc và chiếu phim. Hãy làm cho họ bận rộn, bận rộn thật bận rộn!

     “Và khi họ gặp nhau để chia sẻ tâm linh, hãy chuyền vào những lời nói xấu và tiếng to tiếng nhỏ để họ ra về với lương tâm bất ổn và tình cảm bất an… “Tiến lên đi, hãy để cho họ dấn thân vào việc cứu vớt các linh hồn. Nhưng hãy đổ vào cuộc đời họ thật nhiều thiện ý đến độ họ không còn thì giờ tìm kiếm sức mạnh nơi Chúa Giê-xu. Chẳng bao lâu, họ sẽ hoạt động bằng sức lực của chính mình, và rồi họ hy sinh sức khỏe và gia đình để phục vụ mục đích ấy. Biện pháp này hiệu quả đấy, hiệu quả lắm !”

     Đấy chỉ là một cuộc hội nghị. Và bọn ác thần hăng say chia tay ra về với nhiệm vụ là làm cho các Cơ- đốc nhân khắp nơi bận rộn, thật là bận rộn, quá đỗi bận rộn, phải chạy từ nơi này đến nơi khác…

     Tôi đoán là các bạn sẽ đặt câu hỏi: liệu ma quỷ có thành công trong chương trình ấy không? Bạn hãy tự xét lấy nhé!

(Sưu tầm)

0 nhận xét

Cô Y Tá Trẻ Và Ông Bác Sĩ Già


      Trong một ca phẫu thuật, cô ý tá trẻ tuổi lần đầu tiên được tham gia ca mổ đã nói với bác sĩ phẫu thuật khi ông đang chuẩn bị khâu vết mổ lại: "Bác sĩ, chúng ta còn một miếng gạc chưa lấy ra khỏi bệnh nhân".
      Ông bác sĩ, khá lớn tuổi,  nói một cách quyết đoán: "Tôi đã lấy hết toàn bộ số gạc ra rồi. Chúng ta bắt đầu khâu vết mổ lại!".
      Cô gái vẫn cương quyết: "Không được! Chúng ta đã dùng hết mười hai miếng gạc, trong khi mới lấy ra mười một miếng".
      Bác sĩ nghiêm khắc nói với cô: "Tôi sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm! Khâu vết mổ lại!"
      Cô lập tức kêu lớn lên: "Bác sĩ không được làm như vậy! Ông phải có trách nhiệm với bệnh nhân chứ!"
      Bác sĩ lúc này mới mỉm cười, ông mở bàn tay mình ra với miếng gạc thứ mười hai đang nằm ở đó, rồi nói: "Cô đã chính thức trở thành phụ tá phẫu thuật của tôi rồi đó".
      Ông đã thử thách sự chân chính của cô y tá trẻ, và cô đã có được điều ấy.

Triết lý:

      Trong cuộc sống, cũng còn biết bao người đang sống "mũ ni che tai" cho yên phận, mà không đủ dũng cảm như cô y tá trẻ tuổi kia, để có thể kiên trì với bản thân, để có thể làm việc trong danh dự, để có thể dám mạo hiểm trước các thách thức của cuộc sống và đủ bất khuất để theo đuổi các mục tiêu của mình.


Nguồn Internet

0 nhận xét

Chỉ dùng Kinh Thánh làm vũ khí

    Cesar Malon, một nhà truyền bá Phúc âm danh tiếng của thế kỷ 19 đã được Đức Chúa Trời đại dụng để đưa hàng ngàn người đến với Chúa Cứu Thế Giê Xu. Một lần ông đi trên chiếc xe trong một cuộc hành trình xa. Trên chuyến xe, khách đồng hành thuộc nhiều hạng người lẫn lộn và Malon đã dùng nhiều thì giờ để đọc Thánh kinh để bổ dưỡng linh hồn. Thấy thế một hành khách trong xe cảm thấy khó chịu thốt ra lời:
-    Tôi tự hỏi một người thông minh như ông lại có thể đọc một quyển sách chỉ thích hợp với giới phụ nữ và nhi đồng như thế? Malon đáp lại bằng cách đọc lớn những câu Kinh Thánh thích hợp với sự trả lời trong trường hợp ấy. Người khách đồng hành kia hỏi vặn:
-    Sao ông không có câu trả lời gì tốt hơn mà lại cứ đọc những câu trong cuốn sách cũ rích như thế?
Malon vẫn yên lặng không nói gì và cứ tiếp tục giở trang khác ra đọc tiếp. Người ấy nói:
-    Tôi đã chẳng nói với ông rằng không tin một lời nào trong cuốn  sách ấy sao?
Malon đáp:
-    Dù ông có tin lời ấy hay không, điều ấy tùy quyền của ông, nhưng đây là lời của Đấng Tạo Hóa, tôi xin cứ đọc.
Người vô tín im lặng không nói gì thêm nữa.
Một vị đại tá, bạn của người truyền bá Phúc âm khi xuống xe đã nói với ông rằng:
-    Mặc dù tôi rất yêu mến và kính trọng ông, nhưng theo ý tôi, dường như ông không được khôn khéo khi đối thoại với người kia trên xe ngựa, vì ông chỉ đọc Kinh Thánh để trả lời cho những lý luận của y.
Malon đáp:
-    Thưa đại tá, ông mang cái gì bên cạnh hông của ông thế?
Vị sĩ quan đáp:
-    Cái gươm.
Malon hỏi:
-    Bây giờ nếu phải đối diện với kè thù ngoài mặt trận muốn đâm ông chết, thì ông có thích cãi vã với kè thù về lưỡi gươm này có phải là một loại khí giới hay không?
Đại tá đáp:
-    Không, nếu ra trận gặp kẻ thù muốn giết tôi, tôi sẽ đâm lười gươm này vào kẻ thù.
Malon đáp:
-    Đại tá nói phải lắm.
Một vài năm sau, một người khách lạ đến gần nhà truyền bá Phúc âm Malon và hỏi:
-    Xin lỗi ông, ông có nhớ tôi không?
Nhà truyền bá Phúc âm đáp:
-    Tôi không nhớ ông là ai cả!
Người ấy nói:
-    Ông có nhớ khi cùng đi trên một chuyến xe, ông đã bị một người vô tín phản đối việc đọc Kinh Thánh dữ dội của ông hay không?
Nhà truyền giáo Phúc âm đáp:
-    Vâng, tôi còn nhớ rõ lắm.
Người ấy thưa:
- Chính tôi là người ấy. Tôi xin thưa với ông rằng việc đọc Kinh Thánh của ông đã làm cho chính tôi cũng phải đọc Kinh Thánh, nhờ đó tôi đã tìm được Chúa Cứu Thế Giê-xu và tin nhận Ngài làm Cứu Chúa của tôi rồi.
Kinh Thánh chép: Vì lời của Đức Chúa Trời là lời sống và linh nghiệm, sắc hơn gươm hai lưỡi, thấu vào đến nỗi chia hồn, linh, cốt, tủy, xem xét tư tưởng và ý định trong lòng. ” (Hêbơrơ 4:12)

0 nhận xét

RỬA SẠCH TÂM HỒN

0 nhận xét

Chúa biết


Tại một miền quê Việt Nam, vào một buổi trưa hè nọ, có hai cha con đi qua làng kế cận để thăm bà con. Trời về trưa nắng thật gắt, người cha khát nước quá. Thấy đám mía trước mặt, người cha bảo đứa con 12 tuổi:
- Con ngồi đây canh chừng cho cha. Hễ thấy bóng dáng ai tới, con làm dấu báo cho cha biết. Cha đi bẻ cây mía ăn cho đỡ khát.
Người cha vừa xây lưng đi vài bước sâu vào đám mía, định khòm xuống bẻ cây mía, thì nghe đưa con ra dấu, vội bỏ chạy ra. Nhìn tứ phía không thấy ai, cha hỏi:
- Ai đâu? Sao con làm dấu?
Đứa con lấy tay chỉ lên trời đáp:
- Không ai thấy, nhưng trời thấy ba ơi!
Nghe lời ấy người cha thức tỉnh, bỏ đi, không dám bẻ múa trộm nữa.
Suy gẫm:
Có khi nào bạn phạm tội mà sợ con người thấy không? Lúc đó bạn có nhớ đến Chúa, đang nhìn bạn không?

0 nhận xét

Bài học từ loài gián

Bài học từ loài gián
Bài học từ loài gián:
- Gián nhịn thở được tới 40 phút.
- Chúng có thể chạy với tốc độ 5 km/h, rất ấn tượng khi xét đến cơ thể nhỏ bé (nếu chúng to lớn bằng con người, tốc độ đó sẽ tương đương 700 km/h !!!). Không chỉ vậy, gián còn có khả năng đổi hướng chạy 25 lần trong một giây – thực sự là “xoay như chong chóng”.
- Một số con cái chỉ giao phối 1 lần mà có thể tiếp tục mang thai cả đời.
- Gián và bọ cạp là 2 loài sinh vật duy nhất có thể sống sót qua thử nghiệm nguyên tử.
- Điểm đặc biệt nhất của gián là chúng có thể sống đến cả tháng sau khi đã… mất đầu. Có được khả năng này là do gián không bị mất máu nhiều như con người hay các loài động vật khác.
Vậy chúng ta học được bài học gì từ gián?
Bạn có biết rằng tuy rằng gián có thể sống dai như vậy, nhưng một việc đơn giản cũng có thể làm nó chết! Đó là nó bị lật ngửa lên, nó rất rất khó để có thể lập ngược lại, nó giẫy dụa, nhưng mọi cố gắng của nó vô ích đến khi nó chết vì đói và khát…
Bạn ơi, có khi nào bạn bị “lật ngửa”, bạn cảm thấy bạn không thể lật trở lại được?
Bạn cảm thấy bất lực…!
Có lúc nào bạn suy nghĩ rằng bạn sống chỉ để chờ chết?
…KHÔNG!
Hãy dừng cách suy nghĩ đó lại, hãy biết rằng bạn có một người Cha luôn bên bạn, người đó sẽ nâng bạn dậy khi bạn đã cố hết sức mình mà không thể lật lại được…
Mà bạn cũng hãy nhớ một điều, bạn không phải con gián!
Đừng bao giờ bỏ cuộc, đừng để cuộc đời bạn là vô nghĩa!
Cha có thể đỡ bạn dậy khi bạn vất ngã,
Nhưng có lúc Cha muốn bạn lớn lên
Bạn phải tự mình đứng dậy,
Cố gắng, cố gắng, đừng bỏ cuộc!
Vì lúc đó bạn đã lớn hơn một chút, một chút
Và bạn sẽ trưởng thành, mạnh mẽ hơn trong Chúa!
Sưu tầm internet 
0 nhận xét

MỘT LY SỮA


MỘT LY SỮA


          Có một cậu bé nghèo bán hàng rong ở các khu nhà để kiếm tiền đi học. Hôm đó, cậu lục túi chỉ còn mấy đồng tiền ít ỏi mà bụng đang rất đói. Cậu quyết định xin một bữa ăn tại một căn nhà gần đó. Cậu hốt hoảng khi thấy một cô bé dễ thương ra mở cửa. Thay vì xin ăn, cậu ta đành xin một ly nước uống. Cô bé nghĩ rằng cậu ta trông đang đói nên đem ra một ly sữa lớn. Cậu uống từ từ, rồi hỏi: "Tôi nợ bạn bao nhiêu?" Cô bé đáp: "Bạn không nợ tôi bao nhiêu cả. Mẹ dạy rằng chúng tôi không bao giờ nhận tiền khi làm một điều tốt." Cậu ta nói: "Vậy thì tôi cảm ơn bạn nhiều lắm."
          Khi Howard Kelly rời căn nhà đó, cậu ta không những cảm thấy trong người khoẻ khoắn, mà còn thấy niềm tin vào con người, vào cuộc sống rất mạnh mẽ. Sau bao năm, cô gái đó bị ốm nghiêm trọng. Các bác sĩ trong vùng bó tay và chuyển cô lên bệnh viện trung tâm thành phố để các chuyên gia chữa trị căn bệnh hiểm nghèo này. Tiến sĩ Howard Kelly được mời làm chuyên gia. Khi nghe tên nơi ở của bệnh nhân, một tia sáng lạ loé lên trong mắt anh ta. Anh đứng bật dậy và đi đến phòng cô gái. Anh nhận ra cô gái ngay lập tức. Anh quay trở lại phòng chuyên gia và quyết tâm phải gắng hết sức để cứu được cô gái. Anh đã quan tâm đặc biệt. Sau thời gian đấu tranh lâu dài, căn bệnh của cô gái đã qua khỏi. Anh cầm tờ hoá đơn thanh toán viện phí, viết gì đó bên lề và cho chuyển lên phòng cô gái. Cô gái lo sợ không dám mở tờ hoá đơn viện phí ra, bởi vì cô chắc chắn rằng đến suốt đời thì cô cũng khó mà thanh toán hết số tiền này. Cuối cùng cô can đảm nhìn, và chú ý đến dòng chữ bên cạnh tờ hoá đơn: "Đã thanh toán đủ bằng một ly sữa." (Ký tên) Tiến sĩ Howard Kelly. Mắt đẫm lệ, cô gái xúc động thốt lên: "Lạy chúa, tình yêu thương bao la của người đã lan rộng trong trái tim và bàn tay con người." (*) Tiến sĩ Howard Kelly là một nhà vât lý lỗi lạc, đã sáng lập ra Khoa Ung thư tại trường Đại học John Hopkins năm 1895. 

 Sưu tầm internet


0 nhận xét
 
Support : Creating Website | Facebook Hội Thánh Đại Hưng
Copyright © 2013. Hội Thánh Đại Hưng - ALL RIGHTS RESERVED
Hội Thánh: Cơ Đốc Phục Lâm Đại Hưng
Địa chỉ: Mậu Lâm - Đại Hưng - Đại Lộc - Quảng Nam, điện thoại: 01667-970-046 | 01202-176-258